"À, vậy cô cứ gọi tôi là Dạ Minh đi, tôi không câu nệ mấy chuyện này đâu."
Tô Minh Nguyệt khẽ mỉm cười "vâng" một tiếng, rồi ngập ngừng gọi: "Dạ... Dạ Minh..."
Dạ Minh thấy lạ bèn liếc nhìn Tô Minh Nguyệt: "Sao thế?"
"Không... không có gì, chỉ là em muốn hỏi một chút, anh đã... có... người yêu chưa?"




